Phá Tam Giang ngày rày đã cạn
(Ca dao)
1.
Chiếc trực thăng bay là mặt nước
Như cơn mộng nhanh
Phá Tam Giang, phá Tam Giang
Bờ bãi hỗn mang, dòng bát ngát
Cát hôn mê, nước miệt mài trôi
Ngó xuống cảm thương người lỡ bước
Trời nước mông mênh, thân nhỏ nhoi
Phá Tam Giang, phá Tam Giang
Nhớ câu ca dao sầu vạn cổ
Chiều dòn tan, nắng đọng nứt ran ran
Trời thơm nước, thơm cây, thơm xác rạ
Thơm cả thiết tha đời
Rào rào trận gió nhám mặt mũi
Rào rào trận buồn ngây chân tay
Ta ngó thấy ghe thuyền quần tụ
Từng đoàn như trẻ nhỏ ghê ma
Ta ngó thấy thùy dương gãy rủ
Từng cây như nỗi bất an già
Ta ngó thấy rào chà cản nước
Từng hàng như nỗ lực lao đao
Ta ngó thấy nhà cửa trốc nóc
Từng ngôi như mặt đất đang gào
Vì sao ngươi tới đây?
Hỡi gã cộng quân sốt rét, đói
Xích lời nguyền sinh Bắc, tử Nam
Vì sao ta tới đây?
Lòng xót xa, thân xác mỏi mòn
Dưới mắt người làm tên lính ngụy
Ví dầu ngươi bắn rụng ta
Như tiếng hét
Xé hư không bặt im
Chuyện cũng thành vô ích
Ví dầu ngươi gục
Vì bom đạn bất dung
Thi thể chẳng ai thâu
Nào có chi đáng kể
Nghĩ cho cùng, nghĩ cho cùng
Ví dầu các việc ngươi làm, các việc ta làm
Có cùng gom góp lại
Mặt đất này đổi khác được bao nhiêu?
Ngươi há chẳng thấy sao
Phá Tam Giang, phá Tam Giang ngày rày đâu đã cạn?
Ta phá lên cười, ta phá lên cười
Khi tưởng tượng ngươi cùng ta gặp gỡ
Ở cõi âm nào ngươi vốn không tin
Hỏi nhau chơi thỏa chút tính bông đùa:
Ngươi cùng ta ai thật sự hy sinh
Cho tổ quốc Việt Nam – một tổ quốc…?
Các việc ngươi làm
Ngươi tưởng chừng ghê gớm lắm
Các việc ta làm
Ta xét thấy chẳng ra chi
Nên ngươi hăng điên, còn ta ảm đạm
Khi cùng làm những việc như nhau
Ta tự hỏi vì sao
(Còn ngươi, có bao giờ ngươi tự hỏi?)
Và ta tự trả lời
(Có bao giờ ngươi tự trả lời?)
Chúng ta khác nào cánh quạt phi cơ
Phải quạt, phải quạt
Chỉ vì nó phải quạt
Ta thương ta yếu hèn
Ta thương ngươi khờ khạo
Nên cả hai cùng cam phận quay cuồng
Nên cả hai cùng mắc đường Lịch Sử
Cùng mê sa một con đĩ thập thành
Chiều trên phá Tam Giang rộn ràng tiếng chiến trận
Chiều trên phá Tam Giang im lìm âm cảm thông
2.
Chiều trên phá Tam Giang
Anh sực nhớ em
Nhớ bất tận
Giờ này thương xá sắp đóng cửa
Người lao công quét dọn hành lang
Những tủ kính tối om
Giờ này thành phố chợt bùng lên
Để rồi tắt nghỉ sớm
(Sài Gòn nới rộng giờ giới nghiêm
Sài Gòn không còn buổi tối nữa)
Giờ này có thể trời đang nắng
Em rời thư viện đi rong chơi
Dưới đôi vòm cây ủ yên tĩnh
Viền dòng trời ngọc thạch len trôi
Nghĩ tới ngày thi tương lai thúc hối
Căn phòng cao ốc vàng võ ánh đèn
Quyển sách mở sâu đêm
Nghĩ tới người mẹ đăm chiêu, đứa em quái quỷ
Nghĩ tới đủ thứ chuyện tầm thường
Mà cô gái nào cũng nghĩ tới
Rồi nghĩ tới anh, nghĩ tới anh
Một cách tự nhiên và khốn khổ
Giờ này có thể trời đang mưa
Em đi nép hàng hiên sướt mướt
Nhìn bong bóng nước chạy trên hè
Như những đóa hoa nở gấp rút
Rồi có thể em vào một quán nước quen
Nơi chúng ta thường hẹn gặp
Buông tâm trí bập bềnh trên những đợt lao xao
Giữa những đám ghế bàn quạnh quẽ
Nghĩ tới anh, nghĩ tới anh
Cơn nghĩ tới không sao cầm giữ nổi
Như dòng lệ nào bất giác rơi tuôn
Nghĩ tới, nghĩ tới một điều hệ trọng vô cùng
Của chiến tranh mà em không biết rõ
Nghĩ tới, nghĩ tới một điều hệ trọng vô cùng
Một điều em sợ phải nghĩ tới
Giờ này thành phố chợt bùng lên
Chiều trên phá Tam Giang
Anh sực nhớ em
Nhớ bất tận
Anh yêu em, yêu nuối tuổi hai mươi
Rực chiếu bao nhiêu giấc mộng đua đòi
Như những mặt trời con thật dễ thương
Sẽ rơi rụng dọc đường lên dốc tuổi
Mỗi sáng trưa chiều tối đêm khuya
Anh yêu em, yêu nuối tuổi hai mươi
Coi chuyện đó như lần đi tuyệt tích
Trong nước trời lãng đãng nghìn trùng
Không nghe thấy cả tiếng mình độc thoại
Anh yêu em, yêu nuối tuổi hai mươi
Thấy trong lòng đời nở thật lẻ loi
Một cành mai nhị độ
Thấy tình yêu như vận hội tàn đời
Để xé mình khỏi ác mộng
Mà người đàn ông mê tưởng suốt thanh xuân
Ôi tình yêu, bằng chứng huy hoàng của thất bại!
3.
Chiều trên phá Tam Giang
Mày nhìn con nước xiết
Chảy băng bờ bãi ngổn ngang câm
Nghĩ tới, nghĩ tới những công trình mày có thể hoàn thành
Mà rồi mày bỏ dở
Nghĩ tới kiếp người đang lỡ độ đường
Trên mịt mùng nghi hoặc
Nghĩ tới thanh xuân mất tích tự đời nào
Còn lưu hậu chua cay hoài vọng
Nghĩ tới khu vườn ẩn cư cỏ cây khuất lấp
Căn nhà ma ám chầy ngày gió thổi miên man
Đụt tuổi già bình an vô tích sự
Như lau lách bờm xờm trên mặt sông nhăn
Cùng cái chết
Cái chết lâu như nỗi héo hon dần
Làm chính mình bực bội
Gió muôn ngàn năm thổi lẽ tuần hoàn
Cho cỏ cây thay đời đổi kiếp
Và mày kinh sợ nghe nhắc điều vượt sức bình sinh
Bởi mày không đủ dạn dày trình diễn tới lui cơn thất chí
Như gã hề cuồng mưu sinh giữa chốn đông người
Với từng ấy tấn tuồng bần tiện
Rút ra từ lịch sử u mê
Gió thổi thêm đi, gió thổi thêm đi
Cho cỏ cây mau chết, mau hồi sinh
Mày mặc kệ
Chiều trên phá Tam Giang
Có gã hề cuồng buông tiếng cười lạnh rợn
Khiến bầy ác thú mà lịch sử sanh cầm cũng chợt hãi hùng
Dớn dác ngó
6-1972
Mỗi lần nghe tiếng rao “Bánh cam đây mấy anh mấy chị ơi” trong một con hẻm ba xuyệc ở quận Tư tự nhiên thấy lòng nao nao. Tiếng rao sao mà uỷ khúc, cam chịu. Tiếng rao đầy sắc thái của một thứ bánh hầu như đã bặt tăm trong thời tuổi thơ của tuổi thơ bây giờ.
Bánh cam với vỏ ngoài làm bằng bột nếp trộn bột gạo chiên ngập dầu vừa dẻo vừa dai vừa dòn. Có nơi, làm theo kinh nghiệm dân gian, còn trộn thêm khoai lang luộc chín giả mịn để giữ cho bánh dòn lâu. Tại sao khoai lang tạo độ dòn lâu? Chịu.
Bánh
cam, một thứ donut Việt có nhiều phiên bản. Phiên bản trong các xóm
nghèo ở Sài Gòn thường có phết lớp đường caramel ở ngoài vỏ. Ảnh: TL
Còn loại “Bánh cam đây mấy anh mấy chị ơi” mà tôi thường gặp trong con hẻm ba xuyệc nhà tôi vỏ còn được phết lên một lớp đường caramel đã thắng vàng. Sau đó mới lăn vào mè. Hương của mè bao giờ cũng quyến rũ. Nó lặn sâu trong ký ức tuổi thơ tôi qua những miếng ăn. Qua câu chuyện anh chàng tiều phu Alibaba tình cờ ăn cắp được password mở cửa kho tàng của bọn cướp: “Mè ơi! Hãy mở ra”. Và mỗi lần tái ngộ hương mè ấy như thứ bánh ngàn lớp làm bằng bột nhào xếp lớp. Nó ùa về mà ta không tả được gì ngoài hai chữ quyến rũ.
Do bánh được chiên phồng lên nên nhưn ở trong hoàn toàn độc lập thành một khối. Tuy độc lập nhưng không có tự do vì bị tù giam trong vỏ. Bởi vậy mà người ta còn gọi là bánh cam lục cục. Thứ nhưn đậu xanh giả mịn ấy còn được trộn đường và cơm dừa nạo. Vừa béo vừa bùi vừa ngọt một thời thiếu thốn chất béo và chất ngọt làm bọn trẻ đâm ghiền. Rồi ghiền lên con mắt trông ngóng má đi chợ về.
Nhưng bánh cam thuở ấy còn ngon hơn nữa là phải được gói bằng lá chuối. Cũng có khi ăn cái bánh cam không có tiếng rao nao lòng “Bánh cam đây mấy anh mấy chị ơi” dường như thiêu thiếu một cái gì đó làm món bánh kém ngon. Cái tiếng rao bằng một sắc giọng hơi mỏi mệt, hơi trông ngóng, nó đặc thù làm sao. Có khi ăn cái bánh cam mà không phải tiếng rao ấy, ta như bất an. Cũng như nghe một bài nhạc não tình mà không phải bằng chất giọng Thanh Thúy, thì coi như hỏng. Mỗi lần tiếng rao ấy đi ngang nhà, tôi không thể nào thoát được cái cảm giác vừa kể. Bất an vì không biết thân phận của những tiếng rao ấy ngày hôm ấy sẽ như thế nào. Rồi nghĩ, ngày nào cũng nghe tiếng rao, chắc là vẫn tồn tại.
Nhiều thứ bánh đã mất dần. Đã nhạt nhòa đi khỏi đời sống thị dân mà sao nghe chẳng cam lòng. Như những chiếc bánh thuẩn. Chúng luôn luôn ép ta vào trong cái khí quyển mùa xuân. Lúc ấy, lúc của những ngày cuối năm, má đi chợ tết về. Trong giỏ không thể nào thiếu gói bột mì. Hột gà đã có sẵn vì nhà nuôi tới mấy mái đẻ. Rồi má bày tất cả ra sàn bếp. Nào thau và cây lò xo đánh hột gà. Nào lò than của thời đốt chủ yếu bằng bếp dầu hôi. Nào khuôn đồng mỗi năm chỉ xài có giỗ chạp. Má không cho mấy đứa con đánh, vì sợ đánh không đạt tốc độ, trứng bị lì, bánh lúc đổ sẽ không đủ độ nổi. Những chiếc bánh thuẩn mà bọn trẻ cứ nôn nao vào vào ra ra nhà bếp, chờ được phát cho mỗi đứa một cái của lứa bánh đầu. Lứa ấy thường không ngon, vì khuôn chưa ăn lửa. Nhưng lại ngon tuyệt độ với bọn nhỏ. Lại vun trồng bầu tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm. Để có chút gì để nhớ mai hậu khi lớn lên.
Những thứ quà bánh nhạt nhòa này đến nay vẫn còn đầy đủ trong cái chợ mà quầy hàng rải dọc theo con đường Đoàn Văn Bơ, bắt đầu từ ngã tư Tôn Đản kéo dài về hướng đường Xóm Chiếu. Thật là một cái chợ kỳ dị. Nó tồn tại hằng bao nhiêu năm và hàng hóa bao giờ cũng rẻ hơn bên quận Nhất cách một cây cầu. Chứ không vắn số như chợ quần áo sida ở đường Huỳnh Văn Bánh. Tôi vẫn gọi đó là một thứ “bảo tàng chợ xưa”.
Mọi thứ qua đi. Thơ ấu qua đi. Không ai sướng bằng trăng. Già đó rồi trẻ đó. Lại có lại tuổi thơ. Nhưng dẫu sao, ở một nơi mà mọi vật thì đong cứng lại như bê tông, còn con người thì béo núc ra bằng đường, bằng dầu chiên, bánh cam muốn sống lại như trăng cần phải điều chỉnh độ ngọt. Để lưu giữ cái hồn của món quà quê thời đô thị hóa, béo phì hóa.
Không hẹn mà đồng khí tương cầu, vào dịp liên hoan văn hoá
Việt – Pháp, xuất hiện ổ bánh mì và ly cà phê mang đi Mecusi. Hai thứ
đều du nhập từ Pháp nhưng đã “thuần Việt” mấy chục năm nay.
Bánh mì Mecusi vừa ra mắt hôm 9/12. Ảnh: Đỗ Khuê.
Ổ bánh mì Mecusi Cần Thơ liên kết bởi nhiều nhà. Bánh mì của lò Bánh
mì Sài Gòn ở đường Đồng Khởi, Cần Thơ, rau, dưa chua, thảo vị của Can
Tho Farm, thịt nguội của lò chả Năm Thuỵ, nước xốt của quán ăn Ven Sông.
Bánh mì Mecusi đi kèm cà phê Ban Ma Thuột, chế biến từ một lò rang xay
Tây Ninh.
Mekong Cusine là cửa hàng đặc sản ra đời từ sự liên kết của các thành
viên CLB Bếp ngon Phương Nam. Tận dụng sự liên kết này là bữa ăn sáng
mang đi gồm cà phê và bánh mì đã kể.
Nói đến bánh mì có lẽ nên bắt đầu bằng cột mốc ra đời của tiệm bách
hoá to đùng và cao cấp Maison Denis Frères trên đường Catinat, nay là
Đồng Khởi, năm 1864.Ở đó bán sản phẩm của Pháp và Anh được chuyển từ trụ
sở chính của công ty bên Bordeaux về.Duyên nợ với xứ rượu vang nổi
tiếng này còn kéo dài đến năm 2013, khi nó giúp cho Phú Quốc xây dựng
chỉ dẫn địa lý được EU gật đầu. Denis Frères đem đến các sản phẩm từ sữa
bò – những món ăn đến lúc đó chưa từng có trong lịch sử ẩm thực Việt.
Không thể bảo là người Việt chấp nhận ngay các sản phẩm từ sữa khi Pháp
đến. Ông Trần Tế Xương còn nói lẫy chuyện “tối rượu sâm banh, sáng sữa
bò” kia mà! Nhưng khi đã ăn rồi, thì đó là trường hợp “ngon ngay từ
miếng đầu tiên”. Beurre Bretel, nổi tiếng một thời cũng từ niềm khoái
khẩu ấy.
Nên biết món ăn Pháp còn khiến dân bản xứ xếp ngang hàng với văn học,
nghệ thuật, triết học. Nên không xứ nào có nhiều hoạ sĩ vẽ ẩm thực như
Pháp.Người ta còn kể lại vụ bầu cử tổng thống năm 1995, người dân thực
sự lưỡng lự giữa hai ứng viên như con lừa Buridan vừa đói vừa khát lưỡng
lự giữa cái máng cỏ và xô nước nằm cách nó hai quãng bằng nhau.Trường
hợp này dân gian thường gọi là đi “bỏ phiếu bằng chân”, nhưng người Pháp
cũng có khi bỏ phiếu bằng bao tử. Một nhà hàng ở Paris được bảo trợ bởi
cả ứng viên Jacques Chirac và Édouard Balladur, mời thực khách của nó
bầu cho người này hay người kia bằng cách gọi món mà ứng viên của họ
biệt… khẩu. Sự ưu ái đối với món xúc xích đồng quê thật mộc – món ruột
của ông Chirac đã ăn đứt món cá trích ngâm dầu đắt đỏ của ông Balladur,
đã phản ánh chiến thắng áp đảo của ông ưa xúc xích mộc trong cuộc tranh
cử.
Trở lại với bơ và đi theo bơ phải là bánh mì. Nhà sử học người Anh gốc Việt Vu Hong Lien (1)
gọi đó là cuộc cách mạng bánh mì. Theo bà, bánh mì theo chân những thực
dân đầu tiên ngay trong thập kỷ đầu của trăm năm Pháp đô hộ Việt Nam.
Bánh mì là một cái tên thuần Việt, nhưng có một người Mỹ vốn nòi phân
biệt đẳng tộc – da trắng và da vàng, cho rằng cũng như phở xuất xứ từ feu, bánh mì từ pain mie! (2)
Quá bậy! Bánh mì là một trường hợp khác hạp khẩu ngay từ miếng đầu đối
với người Việt. Bánh mì baguette lấn lướt bánh mì sandwich và trở thành
món ăn ưa thích không giai cấp. Từ bấy đến giờ vì khí hậu Việt Nam làm
bánh mau cứng, nên người ta thường bán bánh mì ngày hai lần.
Và đến nay chẳng thể nào biết đích xác ai là nhân vật “cách mạng”
biến cái bánh mì thành “bụng mang dạ chửa” kiểu Việt Nam – bánh mì nhận
đủ thứ trong ruột. Nhưng dường như những xe bánh mì xuất hiện khắp nơi ở
miền Nam Việt Nam gần như qua đêm. Mới đây nhất, ngày 9.12.2018 là xe
bánh mì Mecusi ở Cần Thơ. Ban đầu các thứ nhận vào bánh mì còn hạn chế,
như giăm bông kiểu Việt, thịt nguội, pa tê hoặc xúc xích và gia vị như
cải và cà rốt muối chua, dưa leo, có vẻ như là ổ bánh bớt khô khan hơn.
TS Lien nhận xét: thực phẩm khô là thứ người Việt không ưng, nên họ làm
mọi cách cho bánh mì ẩm hơn.
Bây giờ, vỏ bánh mì còn đó mà các thứ nhận vào bánh mì đã “tiến hoá” rất xa.
Ngữ Yên (theo TGTT)
——————- (1) Rice and Baguette: A Hisoty of Food in Vietnam,
15/9/2016. Vu Hong Lien tốt nghiệp tiến sĩ sử học khoa Đông phương và
châu Phi học, đại học London. (2) Mimi Sheraton, bài viết trên tạp chí Smithsonian
năm 2010, tác giả Rachel Khong dẫn lại trong bài What’s True About Pho,
trong Best Food Writing 2017, ed. Holly Hughes, Lifelong Books.
Vùng biển Sa Huỳnh (Quảng Ngãi) độ tháng 7, tháng 8 nước rất trong và mát, nhất là tầng đáy.
Ảnh: Trần Cao Duyên
Đây là khoảng thời gian tôm hùm di chuyển ra xa những rặng đá ngầm để kiếm mồi. Vì mê mồi thơm đặt trong lưới lồng nên chú nào cũng mò vào và không có đường ra. Chỉ trong vài giờ buổi sáng, mẻ lưới lồng nào của ngư dân cũng dính ít nhất chục con.
Nếu như cua huỳnh đế là “vua” của các loài cua thì tôm hùm là “vương” của các loài tôm cả về hình dáng lẫn chất lượng thịt. Vỏ tôm hùm đã cứng như áo giáp lại tua tủa gai nhọn ở phần đầu. Riêng hai cái càng vươn dài, cũng li ti gai. Từ “hùm” định danh cho loại tôm này thật chính xác: tướng tá oai phong, dữ như hùm! Do đặc điểm này, với những con tôm lớn, sau khi khoét bụng lấy thịt xong, ngư dân thường ngâm bộ vỏ tôm hùm trong rượu cao độ rồi đem phơi khô. Thứ này treo tường chơi thì vừa đẹp vừa sang, nhiều ngư dân trầm trồ như vậy.
Còn thịt thì khỏi chê. Phải nói là tôm hùm ăn đứt các loại tôm khác ở nhiều “góc độ”: Thịt dai, săn giòn, ngọt, thơm và béo. Ăn một lần là nhớ mãi. Trong các nhà hàng, tôm hùm thường được chế biến thành những món “trứ danh” như tôm hùm xốt bơ cà chua, tôm hùm xốt trái cây thập cẩm, tôm hùm rang muối, tôm hùm nướng bơ tỏi, tôm hùm hấp bia…
Riêng các làng chài dân dã ở Quảng Ngãi như Sa Huỳnh, Phổ Châu, Phổ Vinh… thì chỉ 2 món truyền thống: tôm hùm nướng và tôm hùm luộc cũng đủ ngon tới… ngọn cây dừa. Cả hai món này đều chấm muối ớt. Mà muối ớt phải “chuẩn”. Muối phải là muối bọt, loại muối hạt to, hớt trên mặt ruộng muối Sa Huỳnh trong giờ thu hoạch đầu tiên. Giã muối này với ớt xanh, chấm với thịt tôm hùm thì ngon không gì bằng.
Giờ tôm hùm không còn đắt đỏ nữa nên có thể mua mà không phải xuýt xoa. Chỉ với 200.000 đồng là có thể mua được 5 chú tôm hùm chân cẳng và râu còn ngọ ngoạy (ảnh). Nói vậy chứ phải nhờ bạn hàng cá, canh giờ ghe đánh tôm hùm trở về để xuống bến mà mua với mức giá “hàng xóm láng giềng”.
Your MacBook Pro must have a corrupted Contacts database.
Signing out and back in to iCloud isn’t fixing anything because your MacBook Pro is reusing its local database, and thinking that everything is up to date. Updating a contact is what “rebuilds” its entry, allowing it to be displayed.
Try wiping your local cache to force your MacBook Pro to re-download all of your contacts from iCloud.
Even though there are multiple tools for doing just that, not all of those tools are equal. By just taking some random algorithm from CommonCrypto and using StackOverflow example to implement it, you'll fail. Remember, cryptography is hard (read this essay and this presentation), and it's very easy to get it wrong.
So, you need to make your choice consciously. While thinking about your cryptographic tools, it's very useful to keep your goal in mind:
protect the sensitive data in certain context from modification and 3rd party eyes, and be able to trust sender of the data.